Ngày 8/8, X chính thức khai tử Revenue Sharing và thay thế bằng chương trình thưởng nội dung gốc. Một chi tiết gần như không được chú ý, nhưng lại là điểm mấu chốt của toàn bộ câu chuyện: thu nhập của người sáng tạo không còn được tính dựa trên lượt tương tác, mà dựa trên 'lượt hiển thị đủ điều kiện' — hiển thị trong dòng thời gian của người dùng Premium, với điều kiện bài đăng hiện ra ít nhất 50% trong khung nhìn. Nghĩa là, bạn được trả tiền không phải vì ai đó đọc bài của bạn, mà vì một thuật toán nào đó quyết định bài của bạn hiện ra trước mắt một người lạ đang trả phí. Chương trình này rốt cuộc là một cuộc cách mạng công bằng cho người sáng tạo, hay là một cách tinh vi để biến họ thành lực lượng bán hàng không lương cho gói Premium?
Bối cảnh cần nhắc lại: sau khi Elon Musk mua lại Twitter, doanh thu quảng cáo của nền tảng này sụt giảm nghiêm trọng. X buộc phải chuyển hướng sang mô hình đăng ký, với X Premium (khoảng 8-16 USD/tháng) trở thành trụ cột chiến lược. Con số người đăng ký Premium được ước tính khoảng hơn một triệu — một con số nhỏ bé so với hơn 500 triệu người dùng hoạt động hàng tháng. Revenue Sharing trước đây là công cụ giữ chân người sáng tạo, nhưng giờ bị thay thế bằng một cơ chế khắc nghiệt hơn nhiều. Để đủ điều kiện tham gia chương trình mới, người sáng tạo phải có ít nhất 500 người theo dõi đã xác minh, đạt 500.000 lượt hiển thị trong 90 ngày từ người dùng đã xác minh, và quan trọng nhất — phải là người đăng ký Premium. Cánh cửa này không dành cho những người mới bắt đầu. Nó được thiết kế để chỉ những người đã có sẵn lượng khán giả đáng kể mới có thể chạm tới.
Về mặt kỹ thuật, 'lượt hiển thị đủ điều kiện' là một khái niệm mượn trực tiếp từ ngành quảng cáo hiển thị truyền thống. Trong quảng cáo, nhà quảng cáo trả tiền cho mỗi lần quảng cáo xuất hiện trước mắt người dùng, bất kể họ có click hay không. X áp dụng logic đó cho người sáng tạo, nhưng với một sự khác biệt lớn: ở quảng cáo, nhà quảng cáo là người trả tiền; ở đây, tiền đến từ doanh thu đăng ký Premium. Điều đó có nghĩa X đang chia sẻ một phần doanh thu định kỳ của mình, nhưng không công bố tỷ lệ cụ thể, không công bố tổng quỹ, và không công bố mức RPM (doanh thu trên mỗi nghìn lượt hiển thị). Đây là một vùng tối thông tin. Trong khi đó, YouTube công khai mức chia sẻ 55% doanh thu quảng cáo, và người sáng tạo có thể thấy số liệu phân tích chi tiết. Sự khác biệt này không chỉ là vấn đề minh bạch — nó là vấn đề sống còn.
Hãy thử làm một phép tính nhanh. Giả sử X có một triệu người đăng ký Premium, mỗi người trả 8 USD/tháng. Doanh thu đăng ký hàng tháng là 8 triệu USD. Nếu X trích 30% cho quỹ thưởng, quỹ này có khoảng 2,4 triệu USD mỗi tháng. Một người sáng tạo có một triệu lượt hiển thị đủ điều kiện mỗi tháng — con số này nghe có vẻ lớn, nhưng khi chia cho hàng nghìn người sáng tạo đủ điều kiện, số tiền thực nhận có thể chỉ vài trăm USD. Trong khi đó, một video YouTube dài 10 phút với 100.000 lượt xem có thể mang lại 200-500 USD từ quảng cáo. Về mặt kinh tế, giá trị của mỗi lượt hiển thị trên X gần như bằng không. Và đây là điểm mà nhiều người bỏ qua: lượt hiển thị không phải là lượt xem. Một người dùng cuộn qua dòng thời gian sẽ 'tiêu thụ' hàng chục bài đăng trong vài giây. Bài của bạn có thể được tính là một lượt hiển thị, nhưng người đó thậm chí không dừng lại để đọc. Hệ thống trả tiền cho sự xuất hiện, không trả tiền cho sự chú ý. Mỗi lần một nền tảng định nghĩa lại 'giá trị', nó đang viết lại hợp đồng lao động thầm lặng với người sáng tạo.
Điều nguy hiểm hơn nằm ở động cơ hành vi mà chương trình này tạo ra. Vì thu nhập gắn với lượt hiển thị từ người dùng Premium, người sáng tạo sẽ không còn tối ưu hóa cho sự tương tác thực chất — họ sẽ tối ưu hóa cho sự giữ chân, cho bất cứ điều gì khiến người dùng không rời khỏi dòng thời gian. Điều đó có nghĩa: nội dung gây tranh cãi, kích động cảm xúc, hoặc mang tính thời sự nóng hổi sẽ được ưu tiên. Nói cách khác, X tuyên bố muốn thưởng cho 'phân tích chuyên nghiệp' và 'ý kiến gốc', nhưng cơ chế trả tiền lại khuyến khích thứ hoàn toàn ngược lại. Và đây là nghịch lý cốt lõi: thuật toán gợi ý của X sẽ trở thành bộ máy phân phối thu nhập, nhưng người sáng tạo không hề biết thuật toán hoạt động thế nào. Họ phải đoán. Họ phải thử và sai. Họ phải chấp nhận rằng thu nhập của mình phụ thuộc vào một chiếc hộp đen mà họ không có quyền kiểm soát.
Góc nhìn phản trực giác ở đây là: chương trình này không thực sự được thiết kế để trả tiền cho người sáng tạo — nó được thiết kế để giảm chi phí tiếp thị cho Premium. Người sáng tạo trở thành đại lý bán hàng không lương. Họ tạo nội dung thu hút sự chú ý, sau đó có động cơ tự nhiên để hướng người hâm mộ của mình đăng ký Premium, bởi vì điều đó trực tiếp làm tăng lượt hiển thị đủ điều kiện của họ. Mỗi người hâm mộ trả 8 USD/tháng, và X giữ lại khoảng 70% số tiền đó, trong khi người sáng tạo nhận một phần nhỏ từ quỹ chung. Về bản chất, X đang ngoại hóa chi phí bán hàng cho cộng đồng người sáng tạo. Tệ hơn nữa, ngưỡng 500.000 lượt hiển thị trong 90 ngày đảm bảo rằng chỉ những người đã nổi tiếng mới có thể nhận được tiền. Những người sáng tạo mới, những tiếng nói độc lập không có sẵn lượng khán giả — họ sẽ bị loại khỏi phương trình trước khi kịp bắt đầu. Chương trình này không khuyến khích sự đa dạng; nó củng cố sự bất bình đẳng hiện có. Người đã có nhiều sẽ nhận được nhiều hơn, người không có sẽ rời đi, và dần dần nội dung trên nền tảng sẽ trở nên đồng nhất và nhàm chán — chính thứ mà người dùng Premium trả tiền để tránh.
Khi mọi lượt hiển thị đều có giá, câu hỏi không còn là liệu người sáng tạo có được trả công xứng đáng hay không. Câu hỏi là liệu họ còn viết vì chính kiến của mình, hay họ bắt đầu viết cho thuật toán. Nếu câu trả lời là cái sau, thì X không chỉ đang thay đổi cách trả tiền cho người sáng tạo — nó đang thay đổi bản chất của cuộc trò chuyện công khai trên nền tảng của mình. Và khi cuộc trò chuyện trở thành một chuỗi các tín hiệu được tối ưu hóa để làm hài lòng người xem, giá trị của Premium sẽ tự sụp đổ. Đây là khoản nợ mà X có thể không bao giờ trả được.

