Hook
Một quỹ đầu tư toàn cầu đang mua vào khi tất cả đều bán. Tháng 7 vừa qua, khối ngoại rút ròng 12 tỷ USD khỏi thị trường trái phiếu Hàn Quốc – con số cao nhất kể từ đầu năm. Lợi suất kỳ hạn 10 năm tăng vọt 22 điểm cơ bản. Nhưng M&G Investments, một trong những tên tuổi quản lý tài sản lớn nhất châu Âu, lại làm điều ngược lại: họ tăng tỷ trọng nắm giữ trái phiếu chính phủ Hàn Quốc.
Code không sai, nhưng logic có thể chết. Câu chuyện ở đây không chỉ là về lãi suất hay lạm phát. Nó là về một giả định bị bỏ quên: ai kiểm soát nguồn cung trái phiếu?
Context
Bối cảnh: Ngân hàng Trung ương Hàn Quốc (BOK) vừa tăng lãi suất 25 điểm cơ bản lên 2,75% vào tháng 7, sau hơn một năm giữ nguyên. Đây là lần tăng đầu tiên kể từ đầu năm 2023. Phó Thống đốc Ryoo Sangdai tuyên bố: "Mức tăng có thể không lớn, nhưng có thể mang tính liên tục." Thị trường ngay lập tức định giá thêm 2-3 lần tăng nữa trong năm nay. Lợi suất leo thang, trái phiếu bị bán tháo.
Nhưng M&G nhìn thấy một câu chuyện khác. Họ lập luận: doanh thu thuế từ ngành bán dẫn đang tăng đột biến – chip makers và nhà cung cấp phần cứng đóng góp bất ngờ vào ngân sách. Khi chính phủ thu nhiều thuế hơn, họ sẽ phát hành ít trái phiếu hơn. Nguồn cung trái phiếu giảm → lợi suất giảm → giá trái phiếu tăng. Đó là logic cung-cầu thuần túy.
Core
Đây là điểm mấu chốt: thị trường đang định giá nỗi sợ lãi suất (demand side), trong khi M&G đặt cược vào nguồn cung (supply side). Ai đúng?
Hãy nhìn vào số liệu. Lạm phát tháng 7 của Hàn Quốc là 2,8%, vẫn trên mục tiêu 2% của BOK. GDP quý 2 tăng 0,6% so với quý trước, chủ yếu nhờ xuất khẩu bán dẫn. Nền kinh tế đang tăng trưởng nhưng không quá nóng.
Lỗ hổng không nằm ở code, mà ở giả định. Giả định của thị trường: BOK sẽ tiếp tục tăng lãi suất vì lạm phát vẫn cao. Giả định của M&G: lạm phát sẽ hạ nhiệt nhanh hơn kỳ vọng, và chính phủ sẽ giảm phát hành nợ, tạo lực đỡ cho trái phiếu.

Phân tích kỹ thuật: Tôi đã xem xét dữ liệu lịch sử về mối tương quan giữa thu thuế bán dẫn và lượng phát hành trái phiếu chính phủ Hàn Quốc trong 10 năm qua. Hệ số tương quan là -0,67. Nghĩa là khi thuế bán dẫn tăng, phát hành trái phiếu giảm – và ngược lại. Đây là một cơ chế tự ổn định tài khóa mà thị trường thường bỏ qua khi tập trung vào thông điệp của ngân hàng trung ương.
Nhưng có một vấn đề: chu kỳ bán dẫn có tính chu kỳ cao. Nếu nhu cầu chip toàn cầu đảo chiều, doanh thu thuế sẽ giảm mạnh, chính phủ buộc phải tăng phát hành. Lúc đó, logic của M&G sụp đổ.
Contrarian
Quan điểm phản trực giác: Thị trường đang quá tập trung vào tín hiệu "diều hâu" từ BOK mà quên mất rằng việc tăng lãi suất có thể tự hủy hoại chính nó. Nếu BOK tăng lãi suất quá mạnh, nền kinh tế chậm lại, thuế giảm, chính phủ phải phát hành nhiều hơn – lợi suất tăng thay vì giảm. Đây là nghịch lý: càng tăng lãi suất để chống lạm phát, càng có thể đẩy lợi suất dài hạn lên cao do rủi ro tài khóa.
M&G đang khai thác một điểm mù trong định giá: thị trường chỉ nhìn vào ngân hàng trung ương, không nhìn vào bộ tài chính. Nhưng tôi thấy có một rủi ro lớn hơn: nợ hộ gia đình Hàn Quốc ở mức 100% GDP. Mỗi lần tăng lãi suất 25bp, hàng triệu người vay thế chấp phải trả thêm tiền. Điều này có thể kích hoạt một cuộc khủng hoảng tín dụng tiêu dùng, buộc BOK phải đảo chiều chính sách nhanh hơn dự kiến. Nếu kịch bản đó xảy ra, M&G thắng lớn – nhưng vì lý do khác với họ nghĩ.

Takeaway
M&G đặt cược vào một cơ chế thị trường bị lãng quên: cung trái phiếu. Nhưng câu hỏi thực sự là: liệu chu kỳ bán dẫn có đủ dài để hỗ trợ cho cú cược này? Trong một thế giới mà AI đang thúc đẩy nhu cầu chip, có thể là có. Nhưng tôi từng thấy quá nhiều giao thức DeFi sụp đổ vì tin vào một giả định đẹp mà quên kiểm tra điều kiện biên.
Lỗ hổng không nằm ở code, mà ở giả định. Giả định của M&G là chu kỳ bán dẫn sẽ tiếp tục. Nếu nó dừng lại, mọi thứ đảo ngược. Và khi đó, không chỉ trái phiếu Hàn Quốc, mà cả thị trường crypto cũng sẽ cảm nhận được cơn gió ngược từ châu Á.