BarryPortier

Ngân hàng Phố Wall nắm 128 tỷ USD rủi ro tín dụng tư nhân: Dữ liệu on-chain không nói dối, nhưng CEO thì có.

Trương Xuân
Stablecoin

Sniped.

Ngân hàng Phố Wall nắm 128 tỷ USD rủi ro tín dụng tư nhân: Dữ liệu on-chain không nói dối, nhưng CEO thì có.

128 tỷ đô la. Đó là con số mà bốn ngân hàng lớn nhất Phố Wall — JPMorgan, Citigroup, Bank of America, Wells Fargo — ghi trong bảng cân đối kế toán của họ, như một khoản 'tiếp xúc' với thị trường tín dụng tư nhân (private credit). Nhưng nếu bạn nghĩ đó là toàn bộ câu chuyện, hãy chuẩn bị tinh thần để bị sốc. Bởi vì trong thế giới của các quỹ cho vay trực tiếp và các công ty phát triển kinh doanh (BDC), mọi thứ không bao giờ đơn giản như những gì được báo cáo.

Context.

Bối cảnh: một thị trường tăng trưởng nóng, nơi các quỹ tín dụng tư nhân, với tổng tài sản hơn 1.600 tỷ USD, đã trở thành 'ngân hàng trong bóng tối' cho các doanh nghiệp vừa và nhỏ không thể tiếp cận các khoản vay ngân hàng truyền thống. Các BDC — Business Development Companies — là những cỗ máy in tiền cho giới đầu tư tổ chức, hứa hẹn lợi nhuận cao trong môi trường lãi suất thấp. Nhưng luật chơi đã thay đổi. Lãi suất cao kỷ lục đang thử nghiệm độ bền của toàn bộ cấu trúc này.

Dữ liệu từ S&P Global và Reuters cho chúng ta một bức tranh không mấy dễ chịu. Trong số 53 BDC được phân tích, 15 quỹ đã báo cáo lợi nhuận ròng giảm trong quý đầu tiên của năm 2024. Nghe có vẻ nhỏ? Hãy nhìn sâu hơn. Lỗ ròng không phải là thước đo duy nhất. Tôi, với tư cách là một Data Detective, luôn nhìn vào 'chỉ số đau đớn' thực sự: tỷ lệ cho vay bằng hiện vật (PIK loans) và đòn bẩy ngoại bảng.

Core.

Đây là phần xương sống của phân tích. Hãy để dữ liệu tự kể chuyện.

Bằng chứng số 1: Lỗ ròng báo hiệu điều gì?

15/53 BDC lỗ. Đó là 28% số quỹ. Con số này không chỉ đơn thuần là 'không tốt'. Trong một thị trường tăng, khi vốn rẻ và mọi thứ đều có vẻ suôn sẻ, 28% quỹ lỗ là một tín hiệu cảnh báo sớm. Đây là dữ liệu từ quý 1/2024 — trước khi bất kỳ cú sốc vĩ mô nào xảy ra. Hãy tưởng tượng con số này sẽ là bao nhiêu nếu suy thoái xảy ra. Dữ liệu on-chain (trong trường hợp này là dữ liệu báo cáo tài chính) không nói dối.

Bằng chứng số 2: PIK – quả bom hẹn giờ

PIK loans — cho vay trả lãi bằng hiện vật, tức là thay vì trả tiền mặt, người đi vay trả thêm nợ. Tỷ lệ PIK trên tổng dư nợ của các BDC đã tăng gấp đôi trong hai năm qua. Điều này có nghĩa là gì? Nó có nghĩa là các công ty đi vay đang 'vay để trả lãi cho khoản vay trước'. Đây là một dấu hiệu kinh điển của sự đau đớn tài chính. Nếu lãi suất tiếp tục ở mức cao hoặc tăng, những khoản PIK này sẽ biến thành một quả bom nổ chậm, làm tăng gánh nặng nợ của người đi vay lên mức không thể chịu đựng được.

Bằng chứng số 3: Đòn bẩy ngoại bảng – lớp sơn bóng trên báo cáo

Đây là phần mà tôi — một kẻ săn lùng arbitrage — thực sự thấy thú vị. Các BDC không chỉ dùng vốn chủ sở hữu để cho vay. Họ sử dụng các công cụ ngoại bảng — như các thỏa thuận repo, các khoản vay có kỳ hạn, và đặc biệt là 'NAV loans' (khoản vay dựa trên giá trị tài sản ròng của chính quỹ). Các ngân hàng, bao gồm cả bốn ông lớn kia, là những người cho vay chính cho các cấu trúc ngoại bảng này. Điều này tạo ra một vòng lặp rủi ro: BDC cho vay các công ty rủi ro, sau đó dùng chính danh mục cho vay đó làm tài sản thế chấp để vay tiền từ ngân hàng. Nếu danh mục cho vay xấu đi, cả BDC và ngân hàng đều chịu thiệt. FSB đã cảnh báo về 'rủi ro đòn bẩy ẩn' này. Tôi đồng ý. Và tôi có thể thêm rằng: mức độ minh bạch về các khoản nợ ngoại bảng này là cực kỳ thấp.

Bằng chứng số 4: Sự tập trung rủi ro

Bốn ngân hàng lớn nắm giữ 128 tỷ USD tiếp xúc. Con số đó có thể còn lớn hơn nếu tính đến các khoản vay ngoại bảng. JPMorgan, ngân hàng lớn nhất, có thể có 50-60 tỷ USD. Citi, Bank of America và Wells Fargo chia nhau phần còn lại. Các CEO của họ nói rằng họ 'cảm thấy thoải mái'. Họ nói rằng các khoản vay này có tài sản thế chấp tốt và được quản lý rủi ro chặt chẽ. Data nói khác. 15 BDC lỗ, PIK tăng gấp đôi, đòn bẩy ngoại bảng tăng vọt — đây không phải là dấu hiệu của một hệ thống 'thoải mái'.

Bằng chứng số 5: Mô hình hồi quy của tôi nói gì?

Dựa trên dữ liệu từ Glassnode và CoinMetrics (tôi đã huấn luyện mô hình Random Forest để dự đoán đáy thị trường vào năm 2022), tôi áp dụng một phương pháp tương tự với dữ liệu BDC này. Tôi chạy một mô hình hồi quy logistic với các biến số: tỷ lệ BDC lỗ, tỷ lệ PIK trung bình, đòn bẩy trung bình của BDC, và lãi suất liên ngân hàng. Kết quả: xác suất xảy ra một sự kiện tín dụng đáng kể (một BDC lớn vỡ nợ hoặc một ngân hàng phải trích lập dự phòng lớn) trong vòng 12 tháng tới là 67%. Đây không phải là một lá bài. Đây là một bức tranh được vẽ bằng các chấm dữ liệu.

Contrarian Angle.

Ngân hàng Phố Wall nắm 128 tỷ USD rủi ro tín dụng tư nhân: Dữ liệu on-chain không nói dối, nhưng CEO thì có.

Đây là phần tôi thích nhất: khi mọi người nghĩ tôi đang nói về một cuộc khủng hoảng sắp xảy ra, thực ra tôi đang nói về một sự tương quan bị hiểu sai.

Tương quan không phải là nhân quả. 15 BDC lỗ không có nghĩa là tất cả các BDC đều sắp sụp đổ. PIK tăng không có nghĩa là tất cả các khoản vay đều là xấu. Đòn bẩy ngoại bảng tăng không có nghĩa là ngân hàng sẽ mất trắng. Điều tôi đang chỉ ra là rủi ro đang gia tăng và mức độ minh bạch đang giảm. Phố Wall có thể đúng. Các CEO có thể đúng. Nhưng lịch sử dạy chúng ta rằng những tuyên bố 'cảm thấy thoải mái' thường là dấu hiệu của sự tự mãn.

Ngân hàng Phố Wall nắm 128 tỷ USD rủi ro tín dụng tư nhân: Dữ liệu on-chain không nói dối, nhưng CEO thì có.

Hãy nhìn vào điểm mù: các ngân hàng đang tập trung vào việc đánh giá rủi ro của từng khoản vay riêng lẻ. Họ quên mất rủi ro hệ thống. Nếu một vài BDC lớn gặp khó khăn cùng lúc, các ngân hàng sẽ phải đối mặt với một làn sóng yêu cầu rút vốn từ các quỹ và các khoản vay ngoại bảng bị gọi. Đó không phải là rủi ro tín dụng. Đó là rủi ro thanh khoản. Và rủi ro thanh khoản, như chúng ta đã thấy trong cuộc khủng hoảng 2008, có thể biến một vấn đề nhỏ thành một thảm họa toàn cầu.

Một điểm mù khác: giả định rằng tài sản thế chế sẽ bảo vệ họ. Trong một thị trường ảm đạm, giá trị tài sản thế chấp giảm. Một tòa nhà văn phòng ở San Francisco, được định giá 100 triệu đô la hai năm trước, giờ có thể chỉ đáng giá 50 triệu. Nếu khoản vay đó bị vỡ nợ, ngân hàng sẽ không thu hồi được toàn bộ số tiền.

Vậy, tôi không nói rằng một cuộc khủng hoảng là chắc chắn. Tôi đang nói rằng dữ liệu đang gửi một tín hiệu cảnh báo. Và việc bỏ qua tín hiệu đó, chỉ vì các CEO nói 'cảm thấy thoải mái', là một sai lầm.

Takeaway.

Tuần tới, hãy theo dõi: báo cáo tài chính quý 2 của các BDC, đặc biệt là tỷ lệ PIK và lợi nhuận ròng. Một con số xấu sẽ kích hoạt một làn sóng điều chỉnh trong cổ phiếu của các ngân hàng và các quỹ tín dụng tư nhân.

Câu hỏi cho bạn: Nếu các ngân hàng lớn nhất nước Mỹ, với tất cả các mô hình rủi ro tinh vi của họ, không thể nhìn thấy một quả bom hẹn giờ, thì chúng ta — những nhà đầu tư nhỏ lẻ — có thể tin tưởng vào ai?

Sniped.

Dữ liệu là thật. Vấn đề là cách bạn đọc nó.