Tôi ngồi nhìn màn hình Bloomberg Terminal, con số Brent thấp hơn 85 đô la Mỹ. Cách đây ba tuần, cùng một màn hình này, nó ở trên 90, được nệm bởi một rủi ro điện ảnh nào đó từ Trung Đông. Ai đó trên Twitter gọi đó là “đột biến viễn đông”, giống như một bộ phim. Nhưng bôy giờ, bầu không khí đã thấm ướt. Cảm giác như một nơi nào đó trong phòng giao dịch, họ đang tháo đồ lọng bảo hộ của màn “đánh cược vào rủi ro”. Cùng lúc đó, một đồng nghiệp trong group Telegram của quỹ hỏi: “Vậy giả định của chúng ta về đầu tư vào hạ tầng nang lượng phiên tập trung còn đúng không?”. Câu hỏi đó là tiếng còi báo hiệu một sự chuyển đoạn. Không phải chỉ là sự sụt giảm của một loại hàng hóa. Đó là sự tái thiết lại câu chuyện vĩ mô. Giống như năm 2020, khi câu chuyện “DeFi Summer” bắt đầu thay thế câu chuyện “Blockchain là công nghệ doanh nghiệp”.
Những người ngồi đầu cơ tiền điện tử thường có một điểm mù: họ chỉ nhìn vào thị trường của mình, mà quên rằng dầu thô mới là “chất lỏng” của cả nền kinh tế. Mỗi khi câu chuyện về dầu thô bị phá vỡ, nó thường là tiến trình báo trước cho những sự chuyển đổi cấu trúc trong những tài sản rủi ro hơn, bao gồm cả Bitcoin và các giao thức L2.
Điều đầu tiên cần ghi nhận: đây không phải là sự sụp đổ của cầu. Không ai bảo rằng các nhà máy ở Trung Quốc đóng cửa, hay những chiếc máy bay trên thế giới ngừng bay. Đây là sự xóa bỏ phần bù đầu cơ. Thị trường đang nói rằng: “Cái giá để chơi trò chơi rủi ro địa chính trị đã bị hạ xuống.” Điều này có ý nghĩa rất lớn đối với các quỹ đầu tư mạo hiểm. Họ từng giữ tiền mặt bằng phòng thủ vì có những “con cop giấy” đó. Bôy giờ, con cop biến mất, họ có thể đi săn mồi mới: những tài sản tăng trưởng nhạy cảm với lãi suất.
Trong bối cảnh đó, hãy nhìn vào giao thức của chúng ta. Các cổ phiếu công nghệ ở Mỹ (như nhóm Nasdaq) là những người hưởng lợi rõ ràng. Khi lạm phát giảm, lãi suất giảm, giá trị hiện tại của những dòng tiền tương lai (mà công nghệ nắm giữ) tăng lên. Và với tiền điện tử? Tôi nghĩ chúng ta đang ở một nút rẽ tương tự. Khi dầu thô rẻ hơn, câu chuyện “khủng hoảng năng lượng” bị phá vỡ, những câu chuyện về đầu cơ lạm phát cũng bị suy yếu.
Điều này dưa chúng ta đến một góc nhìn nghịch lý: Tại sao tin “lạm phát giảm” lại có thể là một tín hiệu tăng giá cho tiền điện tử? Bởi vì nó làm thay đổi dòng chảy của lòng tham. Khi bạn làm tiền trong thị trường tài chính, bạn sẽ có xu hướng tìm kiếm những câu chuyện có hệ số nhân lớn hơn, cho dù đó là mua một startup AI với đủ lời hứa, hay đầu tư vào một altcoin với một “cơ chế đốt” nào đó. Dầu thô giảm giá không phải là tin xứng cho Bitcoin, nhưng nó là một lời mời gọi thay đổi thị hiếu: từ “phản ứng với rủi ro vĩ mô” sang “chấp nhận rủi ro kỹ thuật”.
Từ năm 2020, tôi đã học được một bài học: thị trường không bao giờ đóng cửa theo cùng một cách hai lần. Nếu dầu thô giảm giá là do cầu suy yếu (suy thoái), thì đó là một câu chuyện xấu cho mọi người. Nhưng nếu nó giảm giá vì phần bù rủi ro địa chính trị, thì đó là một sự “bình thường hóa” của môi trường giao dịch. Và trong môi trường giao dịch bình thường, những câu chuyện kỹ thuật thuần túy như “ZK Rollup là tương lai của Ethereum” hoặc “DePIN sẽ thay thế doanh nghiệp trung gian” sẽ có nhiều “phạm vi biên” hơn.
Góc nhìn phản trực giác (Contrarian Angle) ở đây là: Đừng chạy theo những tài sản đã được định giá là “hàng hóa lạm phát” (như Bitcoin truyền thống hay các cổ phiếu năng lượng). Thay vào đó, hãy tìm kiếm những tài sản có “hàm lượng tăng trưởng” cao, vốn nhạy cảm với lãi suất và dòng tiền. Trong không gian crypto, "những tài sản tăng trưởng" đó chính là những giao thức Layer 2 đã được chứng minh hoặc những dự án AI-PHI tập trung.
**Cuối cùng, một điều tôi muốn chia sẻ dựa trên trải nghiệm cá nhân: Sự chống đỡ của dầu thô là xỉa dẫu đầu tiên của một chu kỳ tăng trưởng mới. Đó là phần thưởng cho những người tin vào "câu chuyện bình thường hóa" hơn là "câu chuyện tận thế". Bôy giờ, khi dầu thô đã không còn là mội đe dọa, câu hỏi là: Liệu những nhà đầu tư vào tiền điện tử có thể viết một câu chuyện hấp dẫn đến nỗi thu hút được dòng tiền đang tìm kiếm lời nhuận? Hay họ lại mắc kẹt trong nỗi sợ “cơ quan quản lý” sẽ gõ cửa? Đó là câu chuyện cho mùa hạ này.