BarryPortier

Design Arena: 8 triệu USD cho một trò chơi bỏ phiếu, hay một cú dán nhãn 'Web3' nữa?

Phạm Tuệ
ETF
Hôm thứ Ba, một nền tảng tên Design Arena lặng lẽ công bố vòng gọi vốn trị giá 8 triệu USD. Thông cáo báo chí của họ không có blockchain, không có token, không có smart contract, thậm chí không có một dòng nào nhắc đến sổ cái phân tán. Nó chỉ mô tả mình là một 'Hot or Not' cho hình ảnh do AI tạo ra – nơi người dùng bỏ phiếu để đánh giá tác phẩm thị giác. Vậy mà câu chuyện này lại xuất hiện trên Crypto Briefing, một tờ báo chuyên về tiền mã hoá, với một cái nháy mắt đầy hàm ý: đây là một mảnh ghép của câu chuyện AI + Web3. Chính thứ khiến tôi khó chịu không phải là sản phẩm – tôi thừa hiểu nhu cầu lọc ảnh AI là có thật. Mà là cách mà một dự án thuần Web2 đang được gắn mác 'Web3' để làm đẹp bảng funding. Trong 28 năm quan sát ngành công nghệ, tôi đã đủ số lần chứng kiến việc dán nhãn 'phi tập trung' lên một sản phẩm trung tâm để câu tiền từ những quỹ đầu tư đang hoảng loạn tìm kiếm cơ hội. Lịch sử lặp lại, nhưng lần này nó đeo thêm một bộ râu giả tên là AI. Đặt Design Arena vào bối cảnh kỹ thuật, điều đầu tiên phải ghi nhận là bài toán họ đặt ra rất thật. Khi Midjourney, DALL-E hay Stable Diffusion tạo ra hàng triệu bức ảnh mỗi ngày, sự khan hiếm không còn là khả năng tạo ảnh, mà là khả năng sàng lọc. Ai cũng có thể tạo ra một bức ảnh 'đẹp', nhưng không ai có thể định nghĩa 'đẹp' theo một thuật toán tuyến tính. Các chỉ số tự động như FID hay IS đã chứng minh sự bất lực của chúng trước thẩm mỹ chủ quan của con người. Vì vậy, ý tưởng dùng một mạng lưới người dùng để bỏ phiếu bầu chọn tác phẩm AI – cái mà Design Arena gọi là 'human crowdsourced evaluation' – nghe rất hợp lý về mặt sản phẩm. Nhưng hãy nhìn vào kiến trúc hệ thống. Không có một cơ chế xác minh phi tập trung nào được công bố. Không có một oracle để đưa dữ liệu đánh giá on-chain. Không có một cơ chế chống bot hay chống Sybil attack nào được đề cập. Vào thời điểm hiện tại, đây gần như chắc chắn là một trang web được vận hành bởi một nhóm các nhà phát triển ở một công ty tư nhân nào đó. Nó có thể bị đóng cửa chỉ sau một đêm vì một yêu cầu pháp lý, hay vì một quyết định nội bộ. Nó không phải là Web3. Nó chỉ đang sống nhờ vào hơi thở của từ khoá 'Web3' mà thôi. Bây giờ, hãy cùng đi sâu vào phần mà không ai trong giới truyền thông muốn nói: giá trị thật của Design Arena không nằm ở nền tảng, mà nằm ở bộ dữ liệu đánh giá của con người. Đây là lý do điều này chưa được định giá. Mỗi cú click 'hot' hay 'not' từ người dùng thực chất là một điểm dữ liệu huấn luyện cho một mô hình AI thẩm mỹ. Nếu tích luỹ đủ hàng triệu đánh giá, họ sẽ có trong tay một bộ dữ liệu thị giác và thẩm mỹ khổng lồ, thứ mà các công ty AI lớn đang phải trả hàng chục triệu đô để mua từ các công ty dán nhãn dữ liệu. Nếu Design Arena thật sự hiểu giá trị của mình, họ sẽ không cần blockchain. Họ chỉ cần một mô hình API đơn giản: bán lại dữ liệu đánh giá cho các phòng lab AI, hoặc cung cấp dịch vụ đánh giá chất lượng hình ảnh cho các nền tảng thương mại điện tử. Đó là một mô hình kinh doanh Web2 thuần túy, hoàn toàn hợp pháp và có thể sinh lời. Nhưng họ đã chọn xuất hiện trên một trang báo crypto. Câu hỏi đặt ra là: vì sao? Câu trả lời có lẽ đã nằm trong chính cách mà các quỹ đầu tư và startup đang chơi trò chơi này. Khi một quỹ đầu tư mạo hiểm rót 8 triệu USD vào một dự án AI, họ cần một câu chuyện tăng trưởng để kể cho các LP của mình – nhà đầu tư đang nắm tiền. 'AI' là một câu chuyện hay. 'Web3' là một câu chuyện hay hơn. Nhưng 'AI + Web3' là một câu chuyện có thể tăng gấp ba lần định giá mà không cần chứng minh điều gì. Đây là điều mà các team khởi nghiệp hiểu rất rõ: chỉ cần một dòng chữ 'decentralized' trong slide deck, họ có thể gọi vốn từ hai mảng quỹ khác nhau – quỹ AI và quỹ crypto. Lịch trả token khóa của VC nói lên tất cả – nếu một ngày nào đó họ phát hành token, bạn sẽ thấy lịch mở khoá được thiết kế một cách khéo léo đến mức các nhà đầu tư nhỏ lẻ sẽ bị bỏ lại sau lưng. Còn bây giờ, khi chưa có token, VC chỉ đơn thuần là mua cổ phần của một công ty AI bình thường. Họ sẽ thắng trong cả hai trường hợp: nếu công ty thành công theo hướng Web2, họ có cổ phần tăng giá; nếu công ty thất bại trong việc tăng trưởng người dùng, họ vẫn có thể kêu gọi vòng tiếp theo với câu chuyện 'chuyển sang Web3 để phát hành token cứu doanh thu'. Ngành của tôi gọi đây là 'pivot to blockchain' – một chiến lược không bao giờ chết. Chính hợp đồng thông minh của họ không đồng ý với câu chuyện của họ – nếu họ có một hợp đồng thông minh được viết ra. Nhưng tôi nghi ngờ điều đó. Để một hệ thống đánh giá phi tập trung hoạt động, bạn cần một cơ chế đồng thuận trên dữ liệu đánh giá, một hệ thống danh tiếng chống giả mạo, và một cách để giải quyết tranh chấp. Chẳng hạn, nếu hai người dùng đánh giá trái ngược nhau về cùng một bức ảnh, hợp đồng thông minh sẽ quyết định thế nào? Bạn cần một cơ chế arbitration – có thể là một nhóm trọng tài, có thể là một thuật toán dựa trên staking. Nhưng nếu làm như vậy, bạn đã vô tình tạo ra một hệ thống phức tạp hơn nhiều so với một máy chủ trung tâm đơn giản. Đây là bài toán mà hầu hết các dự án 'AI + Web3' không dám đối mặt, bởi vì họ biết rằng chi phí để xây dựng hạ tầng phi tập trung hoàn chỉnh là rất lớn, trong khi lợi ích trước mắt không đáng kể. Một trang web tập trung có thể triển khai tính năng bỏ phiếu trong 48 giờ. Một giao thức phi tập trung sẽ mất hàng tháng để thiết kế kinh tế học token và cơ chế chống thao túng. Vậy nên họ chọn nền tảng, đợi đến khi lượng người dùng đủ lớn rồi mới 'phi tập trung hoá' sau. Lý do rất đơn giản: họ không cần Web3 để vận hành sản phẩm. Họ chỉ cần chữ 'Web3' để tăng valuation. Một điểm mù lớn hơn nằm ở phương diện cạnh tranh. Hãy tưởng tượng một ngày nào đó OpenAI quyết định thêm một nút like vào ChatGPT, hay Midjourney thêm phòng trưng bày cộng đồng với nút bình chọn. Lợi thế của họ là hàng triệu người dùng đang ở trong hệ sinh thái đó. Design Arena sẽ làm gì? Họ có thể nói rằng mình có 'dữ liệu đánh giá có giá trị', nhưng nếu một nền tảng lớn bắt chước tính năng của họ, dữ liệu của họ sẽ nhanh chóng trở nên lỗi thời. Vấn đề không nằm ở tính năng – tính năng của Design Arena có thể bị sao chép trong một sprint – mà nằm ở chi phí chuyển đổi của người dùng. Với một trang web trung tâm, chi phí chuyển đổi gần bằng không. Với một giao thức phi tập trung nơi người dùng sở hữu danh tính, danh tiếng và lịch sử bình chọn của họ, chi phí chuyển đổi sẽ lớn hơn đáng kể. Điều team không muốn bạn tính toán chính là tỷ lệ người dùng thật sự ủng hộ họ khi một ông lớn xuất hiện – và câu trả lời thường là con số gần với 0. Sự thật bất tiện về giao thức này là nó không phải là một giao thức. Nó là một ứng dụng web. Không có gì sai với việc là một ứng dụng web cả, nhưng hãy gọi nó đúng tên. Tôi đã nhiều lần bị gọi là 'người phụ nữ già khó tính' khi chỉ ra những điều như vậy, nhưng tôi nghĩ rằng sự trung thực về bản chất kỹ thuật là nền tảng của bất kỳ phân tích nào. Tôi từng audit các cầu nối phi tập trung, và tôi đã thấy những dự án xây dựng toà tháp trên cát – họ gọi mình là 'cross-chain bridge' nhưng thực chất chỉ là một chuỗi các máy chủ chữ ký đơn giản. Khi tôi truy vết vụ hack Ronin, tôi nhận ra rằng những kẻ tấn công không cần phải phá mã hoá; chúng chỉ cần tìm đúng chỗ mà một chủ thể trung tâm đang nắm giữ quyền lực. Design Arena, nếu không may bị hack điểm số hoặc bị thao túng bình chọn, sẽ là một phiên bản nhỏ của vấn đề đó. Không cần một vụ trộm 600 triệu USD, chỉ cần một bot farm 100.000 tài khoản giả mạo để nâng hạng những bức ảnh dở tệ – và toàn bộ giá trị của nền tảng sụp đổ. Tất nhiên, tôi không phủ nhận cơ hội thật sự ở đây. Nếu có một đội ngũ đủ can đảm và trung thực để xây dựng một lớp đánh giá thẩm mỹ phi tập trung thực sự – nơi mọi phiếu bầu, mọi chỉ số danh tiếng, mọi phần thưởng đều được ghi on-chain – thì đó là một mảnh đất màu mỡ. Một cơ sở dữ liệu đánh giá thẩm mỹ có thể kiểm toán và di động sẽ là một tài sản vô song cho các ứng dụng AI. Nhưng điều đó đòi hỏi phải giải quyết những vấn đề tẻ nhạt: chống Sybil thông qua việc xác minh danh tính, thiết kế một mô hình kinh tế token để trả công cho người đánh giá mà không tạo ra động lực gian lận, và xây dựng một cơ chế giải quyết tranh chấp công bằng. Đây là những việc không hào nhoáng, không ra mắt trên những tờ báo lớn, nhưng nếu ai đó làm được, họ sẽ tạo ra một tầng hạ tầng giá trị bền vững. Còn với Design Arena, tôi sẽ theo dõi các bước tiếp theo của họ một cách thận trọng. Nếu họ chỉ đơn giản là một công ty AI tốt, họ không cần phải chứng minh bất cứ điều gì với cộng đồng crypto. Họ có thể âm thầm xây dựng doanh thu và bán dữ liệu. Nhưng nếu họ bắt đầu nói về 'phần thưởng token', 'airdrop' hay 'dao', bạn hãy nhớ lại bài viết này. Và hãy nhìn xem ai đang nắm giữ quyền kiểm soát máy chủ. Một cái nhìn thoáng qua về kiến trúc của họ sẽ cho bạn biết nhiều điều hơn bất kỳ thông cáo báo chí nào. Bài học lớn nhất cho các nhà đầu tư ở thời điểm thị trường đi ngang này: đừng tin vào nhãn dán. Hãy tin vào code. Một dự án có thật sẽ có code để demo, có một kiến trúc có thể phân tích, có một lý thuyết kinh tế có thể tính toán. Còn những dự án chỉ có slide deck và câu chuyện 'AI + Web3' sẽ biến mất khi dòng tiền dễ dàng không còn. Ở một chu kỳ mà ai cũng đang chờ đợi cơ hội đầu tư, sự tỉnh táo là tài sản hiếm có nhất. Thị trường đi ngang là nơi những dự án rác bị lộ ra ngoài ánh sáng. Khi mọi thứ đều tăng, ai cũng có thể kể một câu chuyện. Nhưng khi thủy triều rút, bạn sẽ thấy những ai đang khỏa thân. Design Arena có thể là một ngoại lệ – tôi luôn mở lòng với những bất ngờ tích cực. Nhưng trước khi nó chứng minh được điều đó, hãy nhớ rằng một điều bất tiện trong ngành của tôi: 90% các dự án tự xưng là Bitcoin Layer2 chỉ là các dự án Ethereum được dán lại nhãn. Cũng giống như vậy, phần lớn các dự án 'AI + Web3' mà tôi gặp chỉ là những công ty phần mềm đang tìm cách cưỡi lên hai con sóng. Và không có gì sai trong việc sử dụng hai con sóng này, miễn là bạn đừng giả vờ rằng mình là một con thuyền khác. Vậy nên, câu hỏi dành cho Design Arena không phải là '8 triệu USD ấy tiêu vào đâu?'. Mà là: các bạn có dám mở repo, công bố kiến trúc hệ thống, và nói rõ cách mà một lá phiếu của người dùng được lưu trữ, bảo vệ và kiểm toán? Nếu câu trả lời là 'chưa thể công bố', tôi sẽ hiểu. Nhưng tôi cũng sẽ nhớ rằng sự minh bạch chính là thứ tách biệt một nền tảng đáng tin cậy với một trang web bỏ phiếu thuần tuý. Trong một ngành mà niềm tin là tài sản lớn nhất, không ai có thể sống mãi bằng những lời hứa suông.

Design Arena: 8 triệu USD cho một trò chơi bỏ phiếu, hay một cú dán nhãn 'Web3' nữa?

Design Arena: 8 triệu USD cho một trò chơi bỏ phiếu, hay một cú dán nhãn 'Web3' nữa?