BarryPortier

Code là hiến pháp: Michael Saylor muốn Bitcoin đứng yên, nhưng lịch sử thì không

Dương Thế
Hàng ngày

Bản Hiến pháp Hoa Kỳ có 27 tu chính án. Bitcoin có... 0. Và theo Michael Saylor, nó nên giữ nguyên con số đó. Khi ông chủ tịch điều hành MicroStrategy tuyên bố code Bitcoin là "bản hiến pháp" và cảnh báo cộng đồng đừng bao giờ thay đổi nó, ông ta đã vẽ ra một bức tranh rất đẹp: một mạng lưới tiền tệ bất biến, sống mãi với thời gian. Nhưng với tôi, một người đã dành gần một thập kỷ audit code trên các chuỗi khối, "bất biến" không phải là một thuộc tính kỹ thuật. Nó là một câu chuyện. Và câu chuyện nào cũng có thể được viết lại.

Bối cảnh không phải ngẫu nhiên. Saylor lên tiếng trong lúc cộng đồng Bitcoin đang phân vân sau Taproot, khi câu hỏi "bước tiếp theo là gì" treo lơ lửng ở mọi diễn đàn. Ông không chỉ trả lời câu hỏi đó. Ông triệt tiêu nó. Bằng cách nâng code Bitcoin lên hàng hiến pháp, ông đã dời cuộc tranh luận khỏi bàn kỹ thuật và đặt nó lên bàn thờ. Là một người từng audit hợp đồng ICO 0x năm 2017 và tìm thấy bảy lỗi bảo mật trong ba tháng, tôi hiểu sức hút của một hệ thống "không cần thay đổi nữa". Nhưng tôi cũng hiểu rằng không có thứ gì trên đời này an toàn đến mức không cần bảo trì.

Trong hơn một thập kỷ, tôi đã thấy những tuyên bố tương tự. Năm 2017, những người theo chủ nghĩa tối đa nói rằng "Bitcoin không cần thay đổi" - rồi SegWit được kích hoạt sau một cuộc chiến dài. Năm 2020, họ nói "DeFi chỉ là trò chơi" - rồi họ nhìn thấy hàng tỷ USD bị khóa trong hợp đồng thông minh của Ethereum. Mỗi lần như thế, sự "bất biến" đều bị phá vỡ bởi một thực tế đơn giản: con người muốn nhiều hơn. Saylor nói "đừng đổi" trong bối cảnh mà ngay cả chính ông cũng đang đổi - MicroStrategy vừa mua thêm Bitcoin, vừa bán trái phiếu chuyển đổi, vừa tích lũy quyền lực khổng lồ trên thị trường vốn. Bạn có thể giữ code nguyên trạng, nhưng bạn không thể giữ các điều kiện xung quanh nó nguyên trạng.

Bitcoin thực sự là một bản hiến pháp. Nhưng là một bản hiến pháp tối giản, chỉ gồm vài điều khoản: 21 triệu đồng, bằng chứng công việc, UTXO. Và giống như mọi bản hiến pháp, sức mạnh của nó nằm ở chỗ mọi người tin vào nó. Nhưng điều Saylor không nói là: sự bất biến của Bitcoin không đến từ code, mà đến từ sự đồng thuận xã hội. Code có thể không thay đổi. Con người thì luôn thay đổi. Khi một mạng lưới ngừng tiến hóa, nó không "đứng yên" một cách thanh thản - nó đứng yên trong khi thế giới xung quanh chuyển động. Aztec dạy tôi rằng một bằng chứng chỉ có giá trị khi nó kiểm chứng được; cũng như một bản hiến pháp chỉ có giá trị khi nó thực thi được.

Đây là lúc phải nói rõ một sự thật khó chịu. Saylor đang đề xuất một kiến trúc hai tầng, dù ông ta không bao giờ thừa nhận: tầng một bất biến, tầng hai... tùy nghi. Nếu L1 là hiến pháp, thì mọi cuộc cách mạng đều phải xảy ra ở L2. Nhưng đây là điểm tôi mâu thuẫn với trường phái "digital gold thuần túy". Tôi đã nhiều lần viết rằng Lightning Network nửa sống nửa chết suốt bảy năm, với tỷ lệ thất bại routing và độ phức tạp quản lý channel khiến nó mãi mãi nằm ở ngách. Saylor không nhắc đến Lightning. Ông ta nói "đừng thay đổi code" và dừng lại ở đó. Còn những người xây dựng trên tầng hai thì đang chết dần vì thiếu tín hiệu rõ ràng từ tầng một. Khi một bản hiến pháp không sửa đổi được, các điều luật ngầm sẽ mọc lên ở những nơi không ai kiểm soát - và trong thế giới crypto, nơi đó chính là các hợp đồng thông minh với lỗ hổng chết người.

Năm 2020, tôi nhận audit hợp đồng AMM của SushiSwap. Tôi phát hiện một lỗi tính phí trong công thức thanh khoản, có thể gây thất thoát 200 ETH. Không phải vì tôi thông minh, mà vì tôi biết code là sản phẩm của con người, và con người thì sai. Tôi đã được trả 50 ETH cho phát hiện đó. Bài học tôi rút ra không phải là "hãy audit nhiều hơn". Mà là: khi bạn đóng băng một hệ thống, bạn không đóng băng lỗi sai bên trong nó. Bạn chỉ đóng băng khả năng sửa lỗi. Saylor nói code là hiến pháp - nhưng hiến pháp Mỹ đã có 27 tu chính án, trong đó có những tu chính án hủy bỏ các điều khoản trước đó. Ông ta đang chọn một phiên bản hiến pháp không có tu chính án. Một cái bẫy hoàn hảo, được trang trí bằng những lời lẽ trang trọng.

Sau khi phát hiện lỗi trong SushiSwap, tôi có một thói quen mới: tôi đọc mọi thứ như thể nó sắp bị hack. Tôi đọc whitepaper Celestia suốt sáu tháng và nhận ra rằng modular blockchain không phải là một phát minh - nó là một sự thừa nhận rằng không một lớp nào có thể đảm nhận mọi thứ. Cũng giống như một quốc gia hiện đại không thể chỉ có hiến pháp mà không có tòa án, không có luật bổ sung, không có quy trình sửa đổi. Saylor nói "code là hiến pháp". Nhưng ngay cả hiến pháp cũng cần có cơ chế giải thích. Bitcoin có cơ chế nào để giải thích code theo nghĩa mới không? Không hẳn. Nó chỉ có những nhà tiên tri - những người được cộng đồng chọn để nói lên ý nghĩa của sự im lặng.

Điểm mù lớn nhất trong tuyên bố của Saylor không nằm ở kỹ thuật, mà nằm ở quyền lực. Ai được quyền định nghĩa "hiến pháp"? Saylor không chạy nút Bitcoin. Ông ta nắm một lượng BTC khổng lồ, đúng, nhưng nắm giữ token không phải là nắm giữ giao thức. Aztec dạy tôi rằng quyền riêng tư đến từ việc lựa chọn chính xác thông tin được tiết lộ, không phải từ việc giấu tất cả mọi thứ. Tương tự, một giao thức bất biến đến mức không có cơ chế nào để bày tỏ sự bất đồng không phải là một nền cộng hòa - nó là một chế độ mà ở đó, câu trả lời duy nhất là "vì hiến pháp nói thế". Và ai kiểm soát câu chuyện về "ý nghĩa của Bitcoin" sẽ kiểm soát cả tương lai của tài sản này. Saylor đã chọn đứng ở vị trí đó.

Hãy nhìn vào những gì đang xảy ra trong hệ sinh thái. Các dự án L2 trên Bitcoin vẫn đang tìm kiếm một câu chuyện đủ lớn. Trong khi đó, ở thế giới Layer2 của Ethereum, tôi nhận ra một quy luật: sự khác biệt thực sự giữa OP Stack và ZK Stack không nằm ở công nghệ - nó nằm ở việc ai thuyết phục được nhiều dự án deploy chain trước. Cuộc chiến của Bitcoin cũng vậy. Không phải cuộc chiến về chữ ký Schnorr hay Taproot, mà là cuộc chiến về việc ai có thể thuyết phục đám đông rằng "đứng yên" là một chiến lược. Saylor là một người thuyết phục tuyệt vời. Nhưng lịch sử đầy rẫy những nhà hùng biện tài ba nói rằng "không cần thay đổi" trong khi thế giới đã đổi thay - và họ thức dậy trong một viện bảo tàng.

Có một câu hỏi mà tôi tự hỏi mỗi khi audit một hệ thống mới: điều gì xảy ra nếu giả định ban đầu sai? Với Bitcoin, giả định ban đầu là một mạng lưới phi tập trung, không cần tin tưởng. Nhưng khi một thực thể duy nhất ảnh hưởng đến diễn ngôn đến mức có thể khiến cộng đồng đóng băng mọi thay đổi, thì mạng lưới không còn phi tập trung ở tầng ra quyết định nữa. Aztec dạy tôi rằng một hệ thống quá an toàn đến mức không ai hiểu được, thì sẽ không ai sử dụng. Giống như một bản hiến pháp quá cứng nhắc đến mức không ai sửa được, thì sẽ bị lật đổ theo cách tồi tệ nhất: không phải bằng một cuộc cách mạng, mà bằng sự bỏ đi lặng lẽ.

Vậy tương lai nào đang chờ đợi? Tôi không cho rằng Bitcoin sẽ hard fork. Tôi cho rằng sự xói mòn sẽ âm thầm hơn nhiều. Các quyết định sẽ được chuyển xuống tầng thấp hơn - các sidechain, các cầu nối, các giải pháp giữ token tập trung. Những nơi đó không có "hiến pháp bất biến" để bảo vệ người dùng. Và khi người dùng bị mất tiền ở tầng hai, họ sẽ đổ lỗi cho tầng một đã không làm gì để bảo vệ họ. Trớ trêu thay, sự bất biến của code lại trở thành cái cớ hoàn hảo để không ai phải chịu trách nhiệm.

Tôi không phản đối việc giữ Bitcoin nguyên trạng. Là một người làm zero-knowledge research, tôi hiểu sự ổn định có giá trị như thế nào trong một thế giới đầy bất định. Nhưng tôi phản đối việc tôn thờ một trạng thái tạm thời thành một chân lý vĩnh cửu. Code không phải là hiến pháp. Nó là một thỏa thuận tạm thời giữa những con người đang sống, và mọi thỏa thuận đều có thể được xem xét lại - nếu không bằng code, thì bằng câu chuyện, bằng quyền lực, bằng sự rời bỏ. Câu hỏi cuối cùng không phải là "có nên thay đổi code hay không". Câu hỏi là: khi ai đó nói "đừng thay đổi", họ đang bảo vệ ai, và họ đang bảo vệ điều gì? Và liệu một bản hiến pháp không bao giờ được sửa đổi có còn là một bản hiến pháp, hay chỉ là một văn bản chết?